Nhục nhã nghề làm “gái”
Caubevang.com – Tôi không nhớ nổi là bàn tay mình đã lả lướt trên bao nhiêu tấm lưng trần của gã đàn ông, cũng không nhớ nổi là mình đã “cho đi” bao nhiêu lần như thế… nhưng số tiền tôi “nhận lại” quả thật chẳng ít ỏi chút nào!
Sau khi đọc xong bài viết “Mây mưa cùng gái bán hoa” tôi không khỏi giật mình khi nhớ về cái quá khứ nhơ nhuốc của mình trước đây! Có lẽ, tôi hiểu tường tận hơn ai hết công việc của một cô gái bán hoa khổ sở và nhục nhã như thế nào… Nhưng vì tiền, vì cuộc sống mưu sinh, vì phải nuôi hai đứa em ăn hoc… tôi chấp nhận đánh đổi tất cả để cho em tôi có được một cuộc sống sung túc, bình yên!
Ngày tôi đang học lớp 8 thì bố tôi bỏ gia đình ra đi vĩnh viễn vì căn bệnh ung thư quái ác. Nhà tôi đã neo người, nghèo đói, giờ đây người đàn ông trụ cột trong gia đình cũng không còn nữa… gia đình chẳng khác gì con thuyền mất mái, không biết bấu víu vào đâu nữa! Vậy là tương lai của tôi, ước mơ của tôi ngày nào cũng đành bỏ sang một bên để lên thành phố bắt đầu cuộc sống mưu sinh!
Nhìn gương mặt khắc khổ và ánh mắt đỏ đục đầy vết chân chim của mẹ, tôi không thể nào cầm lòng mình được nữa! Tôi không thể để gánh nặng đè lên vai mẹ, không thể để những đứa em chăm ngoan, học giỏi phải từ bỏ giấc mơ được đến trường của mình. Thế là tôi theo một chị cùng làng lên thành phố đi làm thuê, làm mướn. Tôi khá trắng trẻo, xinh xắn lại nhanh nhẹn, đảm đang nên cũng không quá khó khăn để tìm cho mình một công việc bưng bê, rửa bát. Ban đầu, tôi làm nhân viên phục vụ cho một quán phở, sau đó, có một vị khách quen giới thiệu tôi đến làm lễ tân cho quán Cà phê của ông ta với số tiền lương hậu hĩnh hơn nên tôi đã không ngần ngại sang chỗ mới làm.
Ở chỗ làm mới, ông chủ đỗi đãi với tôi rất tốt. Ông thương tôi chẳng khác gì con cái trong gia đình mình cả! Tôi vừa làm nhân viên, vừa được ông giao cho làm quản lý cả quán cà phê ấy! Ngoài tiền ăn tiêu, tháng nào tôi cũng tích cóp được một ít tiền gửi về quê cho mẹ và các em để đỡ đần học hành và tiêu pha bao nhiêu thứ vặt vãnh… Tôi vui vì mình đã trở thành trụ cột trong gia đình, đã giúp mẹ bớt khổ và được chắp cánh cho ước mơ của các em đến trường…
Nhưng nào đâu, trong một lần bà chủ đi công tác, ông ấy đã nhờ tôi nấu ăn cho ông ta và giữ tôi ở lại ăn cơm. Lúc ấy, tôi cũng chẳng nghĩ gì vì ông ấy thương tôi như con cái trong nhà nhưng nào đâu ngờ trong lúc tôi không chú ý, ông ấy đã cho thuốc ngủ vào cốc nước của tôi! Khi tôi đã không đủ tỉnh táo để kiểm soát được hành động của mình thì ông ta đã bế thốc tôi vào giường và làm trò đồi bại với tôi! Tôi không biết gì hết, chỉ đến khi tỉnh dậy mới thấy thân thể rệu rã, đau đớn và trên người không có nổi một mảnh vải che thân…
Tôi đau khổ gào lên như một kẻ điên dại, còn ông ta cứ bịt miệng lại không cho tôi gào thét. Giá như lúc ấy, tôi có đủ mạnh mẽ và kiên cường như bây giờ thì đã khác. Ông ấy ném cho tôi một cục tiền và bảo: “Cô cần tiền phải không? Đấy! Cô cầm và đi đi… Muốn kiếm được nhiều tiền ở thành phố này, cô sẽ không còn lương thiện nữa đâu”… Tôi xót xa khi xách đồ đạc rời khỏi căn nhà ấy! Chính nó, chính lão ta, chính những đồng tiền tưởng chừng như trong sạch ấy đã khiến tôi trở nên nhơ nhuốc và bần tiện như vậy!
Tôi không về quê, cũng không gửi số tiền ấy về cho gia đình! Tôi không muốn mẹ tôi đón nhận những đồng tiền nhơ bẩn ấy một cách trân trọng, không muốn sách vở em tôi dính đến những thứ nhơ nhớp ấy! Số tiền không nhỏ ấy, tôi dành hết để mua quần áo và đồ trang điểm. Chỉ có khi tôi xinh hơn, lộng lẫy hơn, sành điệu hơn thì tôi mới được người khác chú ý nhiều hơn!
Tôi lang thang hai ngày trong thành phố vẫn không tìm được một công việc ưng ý. Hơn nữa, tôi không muốn quay về “cái máng lợn” cũ, không muốn mình là một nhân viên rửa bát thuê, suốt ngày người dính đầy mùi thứ ăn và mỡ…
Gần một tuần lăn lộn đi tìm việc, tôi nhắm mắt chấp nhận vào làm nhân viên mát xoa, cái nghề mà trước đây tôi cũng nhìn nó thật khinh khi, ghê tởm. Tôi học việc rất nhanh, rất thạo… và cũng chẳng quá khó khăn để học mấy cái kiểu đấm bóp, cấu véo hay lả lướt trên tấm lưng trần của họ… Nhưng tôi nào đâu biết, khi tôi thành thạo các kiểu mát xoa thì cũng là lúc tôi nhận ra mình đã sai lầm khi đã bước chân vào chốn này! Nhưng lỡ bước chân đi cấm kì trở lại, tôi không có một sự lựa chọn nào khác… hơn nữa, tôi không thể về quê, không thể quanh năm suốt tháng gắn bó với mảnh vườn, đồng ruộng, quần quật cả ngày cũng chẳng đủ bát cơm bỏ vào miệng…
Tôi bắt đầu công việc đấm bóp cho khách. Lúc đầu, tôi tò mò hỏi: “Tại sao chốn này chỉ toàn thấy đàn ông đi mát xoa mà chẳng bao giờ thấy một mụ đàn bà nào cả!”. Ông khách thứ nhất của tôi là một lão già lịch lãm, đầu hói và có vẻ là một đại gia lắm tiền, nhiều của. Ông ấy bảo: “Nếu làm tôi thấy thoải mái, cô sẽ có được số tiền hậu hĩnh!”- Vừa nói, ông ta vừa nheo mắt cười, tiện thể, ông ta đưa tay vén váy của tôi lên cao hơn… Tôi lảng tránh hành động lộ liễu ấy thì ông ta nhăn nhở cười bảo: “Đã vào cái chốn này thì em còn ngại ngần với ai chứ! Làm quen dần đi là vừa em ạ!… Nhưng mà, anh vẫn thích kiểu con gái nhút nhát, ngoan hiền như em hơn đấy”. – Nói xong, ông ta vùng dậy, ôm ghì lấy tôi, hôn tôi cuồng điên như một con thú… Đến lúc ấy, tôi chỉ biết khóc và buông xuôi tất cả! “Thôi thì… có còn trong trắng nữa đâu! Đã mất một lần rồi… thì lần hai, lần ba hay lần một nghìn nó vẫn như thế thôi mà!”… Và, tôi bắt đầu buông xuôi với cuộc sống, với danh dự, lương tâm và tương lai của mình từ ngày ấy!
Tôi không nhớ nổi là bàn tay mình đã lả lướt trên bao nhiêu tấm lưng trần của gã đàn ông, cũng không nhớ nổi là mình đã “cho đi” bao nhiêu lần như thế… nhưng số tiền tôi “nhận lại” quả thật chẳng ít ỏi chút nào! Tôi bắt đầu biết gửi những đồng tiền nhơ bẩn ấy về cho gia đình, biết lấy nó để mua những sách vở và quần áo gửi về cho hai đứa em nhỏ, biết đánh đổi cái nhơ nhớp, bẩn thỉu thành tấm lòng hiếu thảo, thơm tho… Rốt cuộc, tất cả cũng chỉ vì tiền, có tiền chắc chắn người ta sẽ có được tất cả… sự bình yên của gia đình, sự thành đạt của những đứa em thơ và sự thanh thản trong tâm hồn người mẹ già… nhưng chưa bao giờ tôi cảm nhận được sự thanh thản trong tâm hồn mình, chưa bao giờ có được giấc ngủ ngon sau một ngày “làm việc” cực nhọc, chưa có được giấc mơ tròn về hạnh phúc, tương lai của mình!
Và tôi gặp anh, người đàn ông chán chường mới bỏ vợ đang đi tìm thú vui. Ngay lần đầu tiên, anh ấy đã không sàm sỡ, bất lịch sự với tôi như những gã đàn ông khác. Anh ta chỉ đến để tìm người tâm sự, để dốc hết nỗi buồn trong lòng mình, để được một bàn tay phụ nữ nhẹ nhàng xoa bóp cho anh ta… Tôi nhẹ nhàng hơn với người đàn ông này, cũng mở lòng tâm sự về nỗi khổ bấy lâu nay trong lòng mình… và cũng chẳng hiểu tại sao, tôi có một cảm giác rất tin tưởng người đàn ông ấy!
Ra về, anh ta đưa cho tôi một số tiền khá lớn và nói “Cảm ơn cô về tất cả! Cô là một cô gái điếm lịch sự nhất mà tôi từng gặp đó!”, sau đó, anh ta đưa cho tôi một tấm card visit và bảo: “Cô hãy liên lạc với tôi nếu cô cần”. Tôi khẽ gật đầu và quay mặt đi cười nhếch mép “Lão ta dám gọi mình là gái điếm cơ đấy? Chẳng nhẽ… mình là gái điếm thật sao?”… Tôi không tin, hay nói đúng hơn, tôi không dám tin vào cái sự thật trần trụi ấy! Tôi sẽ không gọi, không liên lạc với ông ta bằng bất cứ hình thức nào hết…
Thế nhưng, ngay ngày hôm sau, anh ta đã tự tìm đến chỗ làm của tôi. Anh ấy bảo “Tôi không đến đây để giải quyết nhu cầu. Tôi đến để nói chuyện với cô mà thôi”… Và cứ như thế, ngày nào anh ấy cũng tìm đến tôi, cũng lạnh lùng vào phòng nhưng khi nói chuyện, tôi nhận thấy sự chân thành và tốt bụng của người đàn ông ấy!
Và cũng chẳng biết tình yêu của chúng tôi đã bắt đầu từ lúc nào nữa! Chính anh ấy đã là người cứu rỗi tôi thoát khỏi cái chốn nhơ bẩn ấy, chính anh ấy cho tôi một cuộc sống bình yên, một mái nhà ấm cúng, một tương lai không còn vương vấn cái cảnh nhơ nhớp, bẩn thỉu ấy nữa! Bây giờ, tôi đã đàng hoàng đứng trước mặt mọi người và nói rằng: “Tôi là vợ anh ấy! Tôi cảm ơn tất cả những gì anh ấy đã làm cho tôi… và cũng chính anh ấy, chỉ có anh ấy mới cho tôi cuộc sống được làm người, một con người lương thiện và biết điều!”.
Chàng trai à! Nếu cậu yêu cô gái ấy, hãy kiên nhẫn đưa cô ta thoát khỏi cái chốn nhơ bẩn ấy đi! Đừng để người cậu yêu thương phải chịu tủi, chịu nhục, chịu sự dẫm đạp, đánh đấm của bao gã đàn ông ở chốn nhơ nhớp ấy nhé!
Chúc cậu may mắn và có được một tình yêu trọn vẹn! Hãy nhớ rằng, không phải cô gái nào ở chốn ấy cũng là hạng người con gái đê tiện và rẻ rúm đâu! Hãy lấy tình yêu thương của mình để cứu rỗi tương lai và hạnh phúc của cô ấy nhé!

Tôi không dám yêu vì mặc cảm bố mẹ li dị
Không ai muốn thông gia với một người đàn ông lăng nhăng hay một người đàn bà không biết giữ gìn hạnh phúc…

